Hòa chung với không khí cả nước hân hoan đón chào 80 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 -22/12/2024). Hình tượng người chiến sĩ - anh bộ đội Cụ Hồ luôn gần gũi, thân thương là một biểu tượng đẹp rất đáng tự hào. Những hi sinh, gian khổ mà họ trải qua trong chiến tranh, những ý chí, nghị lực, sự kiên cường, dũng cảm chiến thắng kẻ thù xâm lược của bộ đội ta là dấu ấn sâu đậm, mốc son chói lọi trong lịch sử nước nhà. Ngày 22/12 hàng năm là dịp để toàn Đảng, toàn dân ta thể hiện niềm tự hào và biết ơn sâu sắc những chiến sĩ đã đấu tranh không mệt mỏi cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, trở thành truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Trong buổi giới thiệu sách hôm nay, thư viện trường Tiểu học Nguyễn Du xin trân trọng gửi đến quý thầy cô cùng tất cả các em cuốn sách “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”- cuốn nhật kí thời chiến của một chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam đã làm rung động trái tim của rất nhiều độc giả ở mọi lứa tuổi.
“Nhật ký Đặng Thùy Trâm” là cuốn sách do nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn biên tập. Sách do nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2009 với độ dày 327 trang được in trên khổ 13 x 20,5 cm .
Nhật ký Đặng Thùy Trâm là cuốn sách tổng hợp lại ghi chép trong những cuốn nhật ký viết tay của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, khi nghe tiếng gọi của Tổ Quốc, Thùy Trâm đã đăng ký vào Đức Phổ, Quảng Ngãi làm bác sĩ cứu thương. Giữa mưa bom bão đạn và những trận càn quét của địch, Thùy Trâm vẫn hàng ngày viết nhật ký để lưu lại những kí ức chiến tranh và cũng là những lời tự thoại với chính bản thân mình. Chị bộc bạch hết suy nghĩ, nhớ thương, mong chờ của mình ra những trang giấy trắng.
Ở những trang đầu cuốn nhật ký, nữ bác sĩ, liệt sĩ đã ghi vào trong đó là dòng viết nổi tiếng được trích từ tác phẩm Thép tôi đã thế đấy! của đại văn hào Nikolai Ostrovsky thể hiện lý tưởng sống cao đẹp của thanh niên bấy giờ.
“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người.”
Cuối cùng, Đặng Thùy Trâm cũng như bao chàng trai, cô gái Việt Nam trong thời chiến, đã anh dũng hy sinh vì độc lập tự do. Cuốn nhật ký được nhặt bên thi hài của Thùy Trâm đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng một người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì “trong đó có lửa”. Trải qua bao nhiêu năm lưu lạc, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã tìm về đất mẹ và trở thành những dòng văn lay động trái tim của hàng triệu con người.
Tác phẩm khắc hoạ rõ nét khung cảnh chiến tranh lúc bấy giờ, bạn đọc thấy được sự ác liệt của giặc Mỹ đồng thời ca ngợi tinh thần chiến đấu bền bỉ của nhân dân ta. Đặng Thùy Trâm luôn yêu thương cũng như ngưỡng mộ người miền Nam gan góc dạn dày, cô cảm thấy cuộc sống ấy thật anh dũng và vô cùng tự hào khi được chiến đấu cùng họ.
“Nhật ký này đâu phải chỉ là cuộc sống của riêng mình mà nó phải là những trang ghi lại những mảnh đời rực lửa chiến đấu và chồng chất đau thương của những con người gang thép trên mảnh đất miền Nam này.”– Nhật ký Đặng Thùy Trâm
Dù cho mai này họ phải hy sinh và không được sống trong cuộc đời hoà bình đã dùng xương máu để giành lấy nhưng Đặng Thuỳ Trâm cũng như đồng đội của cô vẫn luôn sống mãi với đất nước, họ là biểu tượng của một thế hệ anh hùng.
Đọc quyển nhật ký bạn sẽ thấy được một cô gái vô cùng kiên cường nhưng vẫn có những lúc yếu đuối và mỏng manh, bạn sẽ thấy được bên ngoài vẻ hùng tráng của cuộc chiến còn là cuộc sống nội tâm vô cùng phong phú của một người con gái, và bạn sẽ còn ngưỡng mộ hơn nữa con người ấy. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” tôi tin rằng bạn đã từng nghe đến tên nó, vì vậy hãy dành chút ít thời gian đến thư viện trường để đọc và cảm nhận nhiều hơn.