Những đặc điểm truyền thống của phụ nữ Việt Nam thời xưa:
Những đức tính cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam xưa luôn được đề cao và tôn vinh trong thơ ca từ ngàn xưa. Tuy nhiên, những đặc điểm truyền thống đó liệu có phù hợp với thời buổi hiện đại ngày nay?

- Tam tòng, tứ đức là thước đo nhân phẩm của người phụ nữ xưa
Từ ngàn xưa, quan niệm Nho giáo về “tam tòng tứ đức” luôn được xem là thước đo nhân phẩm và bổn phận của người phụ nữ Á Đông trong gia đình. Phụ nữ xưa phải tuân theo đạo tam tòng: tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử (Tạm dịch: Ở nhà theo cha, cưới chồng theo chồng, chồng chết theo con). Như vậy, phụ nữ xưa không được phép tự chuyên mà luôn phải “đứng sau” cha, chồng và con trai.
Bên cạnh đó, người phụ nữ truyền thống còn được đánh giá dựa vào chuẩn mực “tứ đức” là Công - Dung - Ngôn - Hạnh. “Tứ đức” đã trở thành đặc điểm thể hiện tinh thần, thể chất của người phụ nữ xưa:
- Công: Nữ công gia chánh, tề gia nội trợ và nuôi dạy con cái.
- Dung: Ý chỉ nhan sắc, vẻ đẹp hình thức của phụ nữ.
- Ngôn: Cử chỉ, lời ăn tiếng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng và lễ phép.
- Hạnh: Ý chỉ sự đoan trang, đức hạnh, đứng đắn, cùng lòng chung thủy giữa vợ - chồng, hiếu thảo với mẹ cha...
Phụ nữ xưa trở thành người gìn giữ nề nếp gia phong, đảm đang, quán xuyến việc nhà và nuôi dạy con cái. Cũng chính vì thế, đức tính cao đẹp của người phụ nữ luôn được tôn vinh và trở thành phẩm chất đạo đức truyền thống quý báu của phụ nữ Việt Nam. Tuy nhiên, thực tế chính điều này vẫn tồn tại rất nhiều mặt tiêu cực đã trở thành “xiềng xích” gò bó người phụ nữ…
2. Mặt trái của thước đo “Công - Dung - Ngôn - Hạnh” ngày xưa
Quan niệm “tam tòng tứ đức” khiến phụ nữ xưa bị trói buộc với tư tưởng phụ nữ chỉ nên ở nhà chăm lo, quán xuyến việc nhà và nghe theo lời của người đàn ông. Phụ nữ không có cơ hội được thể hiện tài năng, trí tuệ của mình ngoài xã hội mà tất cả mọi thứ đều bị lệ thuộc vào người đàn ông. Người đàn ông được phép thực hiện các vai trò xã hội, kiếm tiền và nắm giữ tài lực của gia đình. Điều này càng củng cố thêm quyền lực và địa vị của đàn ông trong gia đình cũng như ngoài xã hội.
Những điều trên đã hình thành tư tưởng “trọng nam khinh nữ” và duy trì ở rất nhiều gia đình cho đến ngày nay. Chưa kể, đức tính hy sinh, chịu thương chịu khó của người phụ nữ lại khiến cho những xiềng xích trói buộc càng chặt và làm người phụ nữ cứ mãi trong vòng luẩn quẩn, tù túng mà không thoát ra được.
TUYÊN NGÔN CỦA PHỤ NỮ VIỆT NAM HIỆN ĐẠI :” GIỎI VIỆC NƯỚC, ĐẢM VIỆC NHÀ”
Với những mặt trái của “Công - Dung - Ngôn - Hạnh” truyền thống ngày xưa, liệu chúng ta có nên tiếp tục gìn giữ? Câu trả lời chính là gìn giữ, chọn lọc và phát triển thêm tốt đẹp. Cùng với sự phát triển của lịch sử nhân loại, sự bình đẳng giới ngày càng được quan tâm và trở thành xu thế của thời đại. Thước đo “Công - Dung - Ngôn - Hạnh” không chỉ kế thừa những đặc điểm truyền thống tốt đẹp trước mà còn phát triển, thay đổi, mở rộng hơn.

Cô Hoa – HT Trường Tiểu học Nguyễn Du cùng các cô giáo viên trong trường được UBND Q12 khen thưởng
- Nổi bật trong đó là sự phát triển và thay đổi của yếu tố “Công” thời hiện đại. Ngoài sự khéo léo, nữ công gia chánh trước đây, người phụ nữ được quyền tham gia làm kinh tế, chính trị và cả văn hóa. Đến nay, phụ nữ đã trở thành người đóng góp rất nhiều cho sự phát triển của nhân loại nói chung và Việt Nam nói riêng.

- Các thầy cô trường tiểu học Nguyễn Du tham gia hăng hái đi bộ đồng hành

- Các
thầy cô trường TH Nguyễn Du tham gia đi bộ ủng hộ quỹ ” Vì người nghèo”

- Các cô tham gia trang
trí mâm ngũ quả.